A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

HÃY GIỮ LẤY MÀU XANH CHO MÔI TRƯỜNG CỦA CHÚNG TA

          Bảo vệ môi trường sống xanh – sạch – đẹp là vấn đề đang được cả thế giới quan tâm. Có rất nhiều hội nghị tầm cỡ toàn cầu hoặc khu vực đã được tể chức để bàn bạc và tìm ra hướng giải quyết nạn ô nhiễm môi trường nghiêm trọng hiện nay. Trong mấy năm gần đây, những thiên tai ghê gớm, khủng khiếp như động đất, sóng thần, cháy rừng, lũ lụt... xảy ra liên miên, chứng tỏ rằng mẹ thiên nhiên đang nổi giận và trừng phạt loài người vì những hành vi cố tình xâm phạm và phá vỡ quy luật cân bằng sinh thái.

              Ở Việt Nam nói chung và các tỉnh thành ở đồng bằng sông Cửu Long nói riêng hay các tỉnh khác, ô nhiễm môi trường sống cũng là một vấn đề nan giải vì nó gây ra hàng loạt hậu quả nghiêm trọng. Không chỉ ở các hành phố lớn là Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh  mà ở các khu vực nông thôn cũng đang diễn ra những hậu quả nặng nề của vấn đề ô nhiễm môi trường, không còn màu xanh nửa.

             Điều đáng buồn là hiện tượng đào ao nuôi cá lóc thải nước thải ra sông tạo thành những dòng nước đen ngòm, cùng với hiện tượng vứt rác, xả rác ra đường, ra những nơi công cộng đã và đang rất phổ biến. Đó là những hành động thể hiện ý thức bảo vệ môi trường quá kém, thể hiện nếp sống thiếu văn hóa, văn minh. Nguyên nhân của hiện tượng này là do lối sống lạc hậu, ích kỉ, chỉ biết đến quyền lợi cá nhân. Người ta nghĩ đơn giản rằng chỉ cần nhà mình làm ra tiền và sạch là được, còn nước thải ra đâu, rác vứt ở đâu cũng mặc kệ. Cho nên nước thải, rác rưởi, đồ phế thải, xác súc vật chết... cứ "vô tư" vứt đại xuống sông, kênh rạch hoặc ném toẹt ra đường vì đã có đội vệ sinh dọn dẹp. Cách nghĩ như thế là vô cùng thiển cận. Nhiều người nghĩ sai, làm sai sẽ dẫn đến tình trạng rác rưởi đầy đường, đầy vườn, sông hồ, kênh rạch... gây mất mĩ quan cho những con dòng sông hay kênh rạch và vô tình tiếp tay cho các dịch bệnh có điều kiện thuận lợi để phát triển, làm suy yếu sức khỏe của con người. Làng quê là chốn yên yên bình nhưng cũng phải gồng mình gánh chịu những hậu quả khủng khiếp từ nạn vứt rác bừa bãi và thải nước nuôi cá chưa được xử lí xuống ngay dòng sông làm cho dòng sông ngày càng ô nhiễm nặng hơn. Ôi biết bao giờ làng quê mới trở về là dòng sông hiền hòa thơ mộng với những dòng đày ắp nước và bốn mùa trĩu nặng phù sa tắm mát cho đồng ruộng. Còn nhớ mãi câu thơ nhà thơ Tế Hanh đã từng viết?

                                                                   “Quê hương tôi có con sông xanh biếc

       Nước gương trong soi tóc những hàng tre”

           Bây giờ dòng sông cạn khô trơ ra những bãi cát và những mùi hôi nồng nặc. Vì vậy chúng ta hãy cùng nhau bảo vệ môi trường để quê hương chúng ta ngày càng tươi đẹp. Hãy cố gắng vì một môi trường không rác thải.


Tác giả: Lý Hồng Chơn
Nguồn:Biên Soạn Copy link
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết